Một mùa hè nọ, cậu bé Minh đến thăm bà ngoại ở làng quê. Mỗi buổi sáng cậu được ăn bánh kếp nóng hổi với kem chua mát lạnh, trong vườn có những trái táo mọng nước, và gần đó trong khu rừng nhỏ có con suối trong veo chảy róc rách, nơi thật tuyệt để tắm mát.
Minh rất thích ở nhà bà. Chỉ có một điều làm cậu buồn - trong làng không có đứa trẻ nào khác để cùng chơi.
Rồi một hôm, cậu bé đi bắt bướm. Cậu chạy với vợt dọc theo suối, bắt những con bướm cải trắng và bướm chanh vàng, nhưng đều thả ngay vì chúng chưa đủ sặc sỡ và thú vị. Cậu chuẩn bị về nhà thì bỗng nhìn thấy một con bướm kỳ lạ. Nó có màu nâu đỏ đậm, gần như đỏ tươi, và trên đôi cánh có những vòng tròn lớn màu tối, giống hệt như trên đuôi chim công.
Cậu bé rón rén tiến lại và phủ vợt lên con bướm. Con bướm cố bay lên nhưng bị lưới cản trở. Cô bé bướm vùng vẫy hết sức trong vợt nhưng không thể xé rách được. Và rồi nó lên tiếng bằng giọng người:
Làm ơn thả tôi ra! Tôi sẽ thực hiện bất kỳ điều ước nào của cậu.
Minh suy nghĩ, gãi đầu, giơ tay ra và nói:
Mình muốn nhiều thứ lắm, nhưng không biết chọn cái gì. Giờ mình ước kem, rồi ăn xong thì chẳng còn gì cả. Và điều ước cũng hết luôn. Còn nếu sau này nhớ ra điều gì đó quan trọng thì sao?
Được rồi. Vậy thì tôi sẽ tặng cậu một điều ước, nhưng cậu có thể thay đổi nó cho đến khi mặt trời chạm chân trời. Ngay khi mặt trời bắt đầu lặn, cậu sẽ giữ lại điều gì mình đã chọn.
Con bướm trả lời.
Minh mừng rỡ và đồng ý. Cậu ước có giày trượt patin. Nhìn xuống chân, giày patin đã ở đó! Sáng bóng, màu cam với bánh xe đen, thật đẹp. Con bướm không lừa dối. Cậu bé muốn cảm ơn nó, nhìn vào vợt thì nó đã bay mất rồi. Cậu hét to: "Cảm ơn cậu rất nhiều!" và trượt dọc theo lối mòn bên suối.
Nhưng lối mòn gập ghềnh, và cậu bé liên tục vấp ngã. Minh hiểu rằng trượt patin trên đất rất bất tiện. Cậu quyết định rằng đi câu cá sẽ hay hơn. Ụp! - một cần câu gỗ đàn hương xuất hiện trong tay. Còn giày patin thì biến mất. Cậu bé đến bên suối, ngồi trên bờ và bắt đầu câu.
Cậu câu mãi. Và câu được! Một con cá chép đẹp. Cậu gỡ nó khỏi lưỡi câu và nhận ra không có chỗ để đựng. Minh nghĩ rằng lẽ ra phải mang theo xô - ụp! - và ngay lập tức bên cạnh xuất hiện một chiếc xô màu cam chấm đen, còn có cả nước nữa. Cậu thả con cá chép vào đó, định lấy cần câu nhưng nó không còn nữa.
Đúng rồi! Nó đã biến thành xô mất! Thế là không câu được nữa...
Minh vỗ trán.
Cậu cầm xô và đi dọc suối về nhà. Mặt trời bắt đầu nghiêng về hoàng hôn, đã đến lúc phải về với bà.
Cậu bé đi và nghĩ về một ngày thật thú vị. Nhưng thật tiếc vì không có người bạn bên cạnh để kể lại tất cả những điều này. Và rồi cậu hiểu ra điều ước quan trọng nhất của mình! Cậu thả con cá chép xuống suối, đặt chiếc xô trên đường và nói to:
Mình muốn có một người bạn!
Và chiếc xô biến thành một cô bé. Với mái tóc nâu đỏ đậm và đôi mắt to màu tối. Cô bé cười và nói:
Giỏi lắm, cậu đã chọn điều ước quan trọng nhất trên đời! Tôi sẽ là bạn của cậu suốt thời gian cậu ở làng.
Cậu tên gì?
Tôi là bướm Mắt Công. Sáng nay cậu bắt tôi, và chính tôi đã biến thành giày patin, cần câu và chiếc xô. Tôi tò mò muốn xem cậu sẽ ước gì. Và tôi không nhìn lầm cậu đâu, cậu tốt bụng vì điều quan trọng nhất với cậu là tình bạn.
Cô bé cười.
Mình tên Minh. Đi ăn bánh nhân táo nào, bà mình luôn nướng bánh cho bữa tối.
Cậu bé tự giới thiệu.
Và hai đứa trẻ đi ăn tối. Thế là cậu bé của chúng ta đã học được rằng một người bạn thật sự quan trọng hơn bất kỳ đồ chơi hay vật dụng nào. Còn em, em sẽ ước điều gì?