Ở một vương quốc xa xôi nọ, có một vị vua. Ông cai trị lâu năm, nhưng tuổi tác là thứ không ai tránh khỏi. Và trước ngày sinh nhật của mình, ông quyết định hành động khôn ngoan, và thông báo quyết định của mình cho ba người con gái.
Các con yêu quý của cha. Như các con biết đấy, cha sắp có sinh nhật. Và cha muốn tuyên bố điều này: ai mang đến cho cha chiếc bánh ngon nhất và tuyệt vời nhất — người đó sẽ kế vị ngai vàng cùng chồng mình.
Nghe tin này, người con gái đầu lòng vội vã chạy đến gặp một thợ làm bánh nước ngoài. Cô đưa cho ông ta chiếc vương miện của mình, gần như quỳ xuống — và van xin, làm ơn hãy làm chiếc bánh này, sau này tôi sẽ thưởng xứng đáng cho anh.
Người con gái thứ hai sai sứ giả đi khắp vùng, mang về các loại kẹo và trái cây ngoại quốc. Cô ra lệnh cho đầy tớ nhào bột, thu thập tất cả các loại quả mọng và bắt đầu chỉ huy.
Còn cô út làm gì — không ai biết. Nhưng suốt 3 ngày 3 đêm cô không bước ra khỏi nhà, và trong bóng tối đã đốt rất nhiều nến…
Đến ngày sinh nhật của nhà vua. Người con gái cả mang đến cho ông một chiếc bánh, không phải loại thường. Bột được làm ở Pháp, nhân được vận chuyển đặc biệt từ nước ngoài. Và được trang trí đẹp đến nỗi những chi tiết trên tường cung điện cũng không rực rỡ bằng.
Người con gái thứ hai cũng xuất sắc không kém. Chiếc bánh của cô trông có vẻ giản dị, nhưng bên trong — có trái cây nhiệt đới, và những loại kẹo xa lạ với người Việt. Sữa đặc và mật đường chảy như suối — chỉ cần há miệng ra là được.
Còn cô út đến tay không, lại còn bẩn thỉu — mặt đầy bồ hóng và muội than. Nhà vua nổi giận.
Con không tôn trọng cha sao? Thậm chí một chiếc bánh nhỏ cũng không mang đến cho cha ruột của mình.
Đừng giận con, thưa cha. Nhưng con nghĩ, chúng ta chưa từng thấy gì trong những chiếc bánh đó đâu? Ăn một lần rồi quên. Nhưng con đã làm điều tốt hơn — con đã làm nhiều bánh và tặng cho những người dân nghèo trong thành. Họ sẽ ăn và tôn vinh danh cha còn lâu.
Nhà vua suy nghĩ. Ông nghĩ mãi và nhận ra rằng cô con gái út của mình đã làm đúng — vừa làm vui lòng cha, vừa giúp đỡ người nghèo.
Và rồi ông phong cô làm công chúa kế vị. Và vương quốc thịnh vượng thêm nhiều năm nữa.