Ở một thành phố nhỏ nhưng rất đẹp, có một gia đình gồm: bố Tuấn, mẹ Lan, hai con gái là Minh Anh và Phương Anh. Khi các bé còn nhỏ, gia đình rất sum vầy. Mẹ và bố luôn mơ ước có hai cô con gái, và khi ước mơ trở thành hiện thực, họ vui mừng khôn xiết. Gia đình thường xuyên tổ chức các buổi tiệc, mẹ nướng bánh và mỗi buổi tối cả nhà tụ họp trong căn phòng lớn sáng sủa. Cả gia đình cùng nhau uống trà vui vẻ.
Mùa đông, cả nhà đi trượt tuyết trên đồi, mùa hè họ ra sông tắm và chơi cầu lông. Mùa thu, cả nhà lên xe đi vào rừng hái nấm, còn mùa xuân thì trồng đầy sân hoa nở rộ đến tận mùa thu. Và họ đã sống như vậy, vui vẻ yêu thương nhau, cho đến một ngày đẹp trời...
Buổi sáng hôm đó chẳng có điềm gì báo trước. Các con đi học, bố mẹ đi làm, và khi về nhà, họ tìm thấy trong hộp thư một bức điện tín lạ: "Tôi đến. Hãy đón tôi. Dì Hằng".
Dì Hằng là họ hàng xa của bố. Bà sống trong một ngôi làng nhỏ hoang vắng gần nghĩa địa, không có mèo, không có chó, chứ đừng nói đến con cái, bà chưa bao giờ yêu thương ai và người ta còn đồn rằng bà có quan hệ với tà ma.
Sao lại thế nhỉ? Bao nhiêu năm không gặp.
Bố Tuấn nói.
Đúng vậy, lạ thật. Nhưng có lẽ sau bao nhiêu năm, dì Hằng đã thay đổi.
Mẹ đoán.
Ура, ура!
Các bé hét lên. Chúng rất thích khi có khách đến nhà. Chúng không biết người họ hàng của mình độc ác và ghen tị đến mức nào.
Ngày hôm đó trời mưa từ sáng. Bầu trời phủ đầy mây đen, chớp nhoáng, sấm rền vang liên hồi. Gió thổi dữ dội và cây cối lay động mạnh đến nỗi có vẻ như chúng sắp gãy và đổ ập xuống nhà với tán lá rộng.
Có tiếng gõ cửa. Các bé chạy ra đón khách, cười ồ ồ và hét: "Dì đến rồi! Ура!".
Dì Hằng đứng ở ngưỡng cửa. Ngay lập tức bà đánh Minh Anh bằng cây dù, véo Phương Anh và khàn khàn nói:
Câm miệng lại! Tôi không thích khi có lũ nhóc quanh quẩn và làm phiền sự yên tĩnh của tôi.
Và cuộc sống khủng khiếp bắt đầu. Mỗi ngày trong gia đình đều có cãi vã. Các con hoàn toàn không nghe lời cha mẹ, bố mẹ cãi nhau mỗi ngày ngay cả vì chuyện nhỏ nhặt. Gia đình tan vỡ, không ai còn đi chơi cùng nhau, không còn tiệc trà hay lễ hội, mọi người đều ngồi trong phòng riêng. Và nếu ai gặp chuyện không may, những người khác chỉ vui mừng.
Một hôm có tiếng gõ cửa. Mở cửa, bố thấy trên thảm có một phong bì. Bên trong là vé du thuyền cho cả gia đình. Tuấn đã quên mất việc anh từng trò chuyện với đồng nghiệp ở công ty và mơ ước về chuyến du lịch trên tàu với cả gia đình. Có lẽ ai đó trong số họ quyết định giúp đỡ?
Họ phải đi ngay ngày mai, mọi người bắt đầu chuẩn bị, không ngờ rằng đó là dì Hằng quyết định tiêu diệt họ hoàn toàn bằng cách bỏ bùa chuyến du lịch thành thảm họa chết người - vụ đắm tàu.
Ngày thứ hai của chuyến đi, từ sáng sớm bầu trời đã phủ đầy mây đen nặng nề đáng sợ. Bố mẹ vẫn cãi nhau, hai chị em cũng không hòa giải mà cứ hại nhau. Họ không để ý khi cơn bão bắt đầu. Những con sóng khổng lồ đập vào con tàu từ mọi phía, thử thách độ bền của thân tàu. Và không chịu nổi sức mạnh của thiên nhiên, con tàu nứt ra và bắt đầu vỡ làm hai. Trên tàu bắt đầu hoảng loạn, hành khách chạy tứ tán, không quan tâm đến nhau...
Tuấn mở mắt và sững sờ vì kinh hoàng. Anh ở đâu? Đây là gì? Vợ và con đâu? Xung quanh là rừng, người cha đã bằng cách nào đó xuất hiện trong rừng. Nhưng đó là khu rừng gì! Tất cả cây cối đều nhìn anh bằng đôi mắt người, chim có gai thay vì lông, và cây cối rên rỉ như thể kêu cứu. Đây là khu rừng bị bỏ bùa. Dồn hết sức lực cuối cùng, bố lê bước đi tìm Lan và các con gái.
Lan, Minh Anh, Phương Anh! Các con ở đâu?
Tuấn gào lên kiệt sức. Nhưng tiếng kêu chìm trong tiếng rên của cây cối. Đột nhiên anh thấy một đàn kiến khổng lồ có nanh đang kéo mẹ bị thương vào tổ kiến. Anh chạy đến, tuyệt vọng nắm tay vợ, bắt đầu kéo và... ngất đi vì kiệt sức. Bố tỉnh lại khi Lan đổ nước lên người anh. Trên người cô không có vết thương nào.
Tuấn, anh sẽ không tin được! Đây đơn giản là phép màu! Trong con suối này có nước sống. Nó đã chữa lành tất cả vết thương của em ngay lập tức.
Và mẹ chỉ vào con suối chảy gần đó.
Con, con, các con gái của chúng ta đâu!!! Phải tìm chúng càng nhanh càng tốt. Ở đây nguy hiểm quá, mà chúng còn bé bỏng thế!
Bố hét lên.
Bố và mẹ dồn hết sức lực cuối cùng chạy đi tìm con. Lan và Tuấn chạy, hét và gọi các con gái. Sức lực đã cạn kiệt, mất hết hy vọng, đêm đang buông xuống. Đột nhiên một ánh sáng chói lòa từ dưới đất chiếu lên họ, và từ trời một con đường trăng hạ xuống. Hai luồng sáng này hợp lại, và trước mặt họ xuất hiện một hình dáng phụ nữ kỳ lạ, một nửa cơ thể đen như nhựa đường - bóng tối, nửa còn lại trắng sáng - ánh sáng. Đó là Nữ chủ Ánh sáng và Bóng tối.
Các người tìm con gái mình? Hãy đổi mạng các người lấy mạng chúng, và ta sẽ đưa chúng về nhà!
Lấy mạng em!
Lan khóc nức nở.
Và mạng anh!
Tuấn gầm lên với sức lực cuối cùng.
Trước mặt họ, đất nứt toác, họ nắm tay nhau và nhảy xuống vực thẳm. Vực thẳm ngay lập tức biến mất, đất khép lại và ánh sáng tắt.
Lúc đó các bé tỉnh dậy trên cát nóng bỏng. Xung quanh không có cây, không có bụi - đây là sa mạc thiêu đốt thực sự. Cát vàng lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời, trong không khí có mùi gì đó rất ngọt ngào, và từ xa họ nghe thấy âm nhạc, như thể hàng nghìn chim tuyệt đẹp đang hót. Các bé như được ru ngủ, như hồi nhỏ trong nôi.
Buồn ngủ quá.
Minh Anh thì thầm nhẹ nhàng và nhắm mắt. Nhưng Phương Anh - chị cả, đột nhiên nhớ lại hồi nhỏ mẹ kể cho các bé nghe về cát lún kéo xuống vực thẳm, nơi không bao giờ thoát ra được.
Cô hét lên:
Mở mắt ra! Chị yêu em, em gái! Chúng ta phải thoát khỏi đây, nếu không chúng ta sẽ chết và không bao giờ cứu được bố mẹ.
Đột nhiên một sức mạnh vô hình nâng hai chị em lên và như những chiếc lông vũ mang họ bay trong không khí. Các bé nhắm mắt vì sợ hãi và phó mặc cho sức mạnh vô hình này.
Giữa khu rừng bị bỏ bùa, nơi cây cối, hoa và chim trở nên sống động, rực rỡ sắc màu và cất lên những bài hát tốt đẹp, bên con suối nước sống đột nhiên xuất hiện một bãi cỏ phủ đầy hoa cầu vồng và cỏ xanh mượt mà. Giữa bãi cỏ đung đưa một quả bóng bay khổng lồ trắng như tuyết, sẵn sàng cất cánh. Để nó không bay trước giờ, những cây sồi hùng vĩ giữ nó bằng những cành cây thần kỳ. Quả bóng đang chờ hành khách của mình.
Mẹ và bố không chết, sức mạnh vô hình đã đưa họ cùng với các bé lên khinh khí cầu. Gia đình đoàn tụ và tất cả mệt mỏi nhưng hạnh phúc bắt đầu chuyến hành trình dài về nhà. Lan, Tuấn và các bé không bao giờ biết rằng thử thách khó khăn này là do bàn tay của dì Hằng, người không bao giờ xuất hiện trong cuộc sống của họ nữa. Và ngôi nhà mà bà già sống, hoàn toàn biến mất cùng với chủ nhân xảo quyệt, dối trá và đê tiện của nó.
Từ lúc đó gia đình trở nên vững mạnh và đoàn kết. Hai chị em chia sẻ bí mật với nhau, giúp đỡ cha mẹ trong mọi việc, còn bố mẹ không bao giờ cãi nhau nữa, vì gia đình vững mạnh là điều quan trọng nhất!